DIFFERENCE BETWEEN CATEGORIES OF PHOTOGRAPHY
15528
post-template-default,single,single-post,postid-15528,single-format-standard,bridge-core-1.0.5,ajax_fade,page_not_loaded,,qode-child-theme-ver-1.0.0,qode-theme-ver-18.1,qode-theme-bridge,wpb-js-composer js-comp-ver-6.0.2,vc_responsive
 

DIFFERENCE BETWEEN CATEGORIES OF PHOTOGRAPHY

DIFFERENCE BETWEEN CATEGORIES OF PHOTOGRAPHY

SỰ KHÁC NHAU GIỮA CÁC THỂ LOẠI NHIẾP ẢNH

————————————————————————

ĐĂNG BỞI BACBANBANHBEOPOSTED IN INSPIRATIONCó một cách đơn giản để phân biệt sự khác nhau giữa nhiếp ảnh thương mại, nhiếp ảnh quảng cáo và nhiếp ảnh báo chí : nhiếp ảnh thương mại, quảng cáo đang cố bán cho bạn một cái gì đó còn nhiếp ảnh báo chí đang cố kể cho bạn một vấn đề nào đó. Biết được sự khác nhau giữa các thể loại nhiếp ảnh có thể giúp bạn định nghĩa được những gì cần phải làm để có thể “thò đầu ra với thế giới” (stick your head out into the world) và quảng bá công việc của mình.

Tấm ảnh này không phải về người hoặc một sản phẩm cụ thể. Tôi muốn hướng đến ánh sáng, màu sắc và cảm giác ảnh nhiều hơn, ngoài ra tôi cũng xem xét để sử dụng tấm ảnh này vào sách ảnh/porfolio nếu tôi trong cuộc họp với một khách hàng quảng cáo, nhưng tôi sẽ không bỏ nó vào kế hoạch nếu phải tiếp một thương nghiệp hoặc đoàn thể, công ty.(Canon 5D MarkII / 80-200mm @ 100mm / f4 @ 1/200th @ ISO200 / ánh sáng tự nhiên)ADVERTISING PHOTOGRAPHER ( Nhiếp ảnh gia quảng cáo) : Thông thường họ chuyên về thể loại nhiếp ảnh mà bạn có thể thấy được ở những tờ in quảng cáo, trên những biển quảng cáo hoặc là một phần của một chiến dịch quảng cáo khổng lồ trên website. Lối mòn để có được công việc này là bạn sẽ được thuê bởi một đại lý quảng cáo mặc dù rất nhiều nhiếp ảnh gia quảng cáo làm việc trực tiếp cho các phòng ban sales/marketing/PR tại những công ty đang cần đặt hàng những tấm ảnh để bán một sản phẩm hoặc dịch vụ. Một đại lý quảng cáo làm việc cho hãng Levi’s có thể gọi cho bạn để chụp những tấm ảnh phục vụ cho một chiến dịch quảng cáo quốc tế của hãng. Sau đó sản phẩm của bạn sẽ được sử dụng trên website, trong tạp chí và cả ở mặt bên của những chiếc xe buýt quảng cáo cho nhãn hàng Levi’s.Nhiếp ảnh quảng cáo mang nặng tính sắp đặt. Tấm ảnh không nhất thiết phải chụp về sản phẩm, dịch vụ thực thế. Bạn có thể đơn giản là tạo ra tấm ảnh mang một cảm giác hay một tâm trạng đại diện cho sản phẩm hoặc dịch vụ đó. Thông thường, sẽ cần phải có một đội ngũ bao gồm cả bạn ( nhiếp ảnh gia ), giám đốc sáng tạo, giám đốc nghệ thuật, trợ lý nhiếp ảnh gia, trợ lý sản xuất, producer, làm tóc, trang điểm, trợ lý làm tóc và trang điểm và những người mẫu hoặc thần tượng, thiết kế đồ hoạ và Retouchers ở vòng ngoài của đội ngũ để biến một tấm ảnh từ ý tưởng thành bản in.

Tấm ảnh này thuộc thể loại commercial/corporate/editorial. Nó được chụp cho IBM Systems Magazine, là một ấn phẩm được sở hữu bởi công ty IBM, bởi thế nên có thể nói nó thuộc nhiếp ảnh thương mại (commercial photography). Nhân vật chính trong ảnh là Ed Clary – CIO and senior VP of distribution – của công ty nội thất Haverty, và như vậy ta có thể thấy nó đồng thời cũng mang tính chất của corporate photography. Ngoài ra, như đã nói, tôi chụp tấm ảnh này dưới sự phân công của IBM Systems Magazine nên cũng có thể nói đây là editorial photography.(Phase One IQ140 / 80mm / f4 / ISO 50 @ 1/1000th @ / Einstein strobe / 22″ Alien Bee beauty dish và 1 grid 30″ đặt phía trước Alien Bee / Tôi sử dụng tốc độ màn trập cao để khử tất cả ánh sáng xung quanh – Ambient light )COMMERCIAL PHOTOGRAPHER – ( Nhiếp ảnh gia thương mại) : Cũng tương tự như nhiếp ảnh gia quảng cáo, nhưng cơ sở khách hàng của nhiếp ảnh gia thương mại thì lớn hơn một chút và công việc cũng không gói gọn một buổi chụp ảnh quảng cáo điển hình. Nói một cách đơn giản, một nhiếp ảnh gia thương mại phục vụ cho giới thương nghiệp, điều đó có thể bao gồm việc chụp ảnh chân dung ban giám đốc, chụp ảnh về một nhà máy sản xuất mới khánh thành, hoặc chụp ảnh về những sản phẩm của công ty. Đội ngũ và ngân sách đôi khi nhỏ hơn khi so sánh với nhiếp ảnh quảng cáo nhưng đó không phải là một vấn đề thường gặp . Những tấm ảnh mà bạn chụp thường được sử dụng riêng cho những công ty mà bạn làm việc. Levi’s có thể gọi cho bạn để chụp ảnh CEO của họ, buổi tiệc Giáng sinh tại văn phòng công ty hay chụp ảnh về nội, ngoại thất của các cửa hàng bán lẻ mởi mở để sử dụng trên website và các tài liệu lưu hành nội bộ trong công ty.Nhiếp ảnh thương mại có xu hướng khá đơn giản trong phong cách, thiếu đi sự sáng tạo đỉnh cao như nhiếp ảnh quảng cáo nhưng cũng không mang lại cảm giác chân thật trong hình ảnh như ảnh báo chí hay tài liệu.Nhiếp ảnh doanh nghiệp (Corporate photography) dễ dàng đáp ứng được nhu cầu cho thể loại nhiếp ảnh thương mại, nhưng nó có thể trở nên khác biệt khi mà một nhiếp ảnh gia nhìn nhận lại bản thân theo một cách đặc biệt như là một nhiếp ảnh gia của công ty (Coporate photographer). Thành thực mà nói thì có nhiều hơn một con đường trong thế giới nhiếp ảnh thương mại .

Ảnh phóng sự thường thiên về khoảnh khắc và đó là câu chuyện về những nhiếp ảnh gia luôn tự nhìn nhận bản thân như một quan sát viên thay vì việc chỉ đạo hay tham gia vào sự kiện cùng với nhân vật. Tôi đã bắt được khoảnh khắc của đám đông cổ động viên bóng đá ở Istanbul và nó thật là tuyệt vời !(Fujifilm X100S / 23mm / f2 @ 1/125th @ ISO3200 / ánh sáng tự nhiên)PHOTOJOURNALISM/DOCUMENTARY PHOTOGRAPHER – ( Ảnh phóng sự/Phóng viên ảnh tài liệu): Tôi sẽ ném mục này vào đây bởi vì đôi khi tôi có thể bị lạc ở giữa tất cả những định nghĩa này – đặc biệt là khi là một phóng viên ảnh, bạn có thể là phóng viên ảnh trong một ngày và trở thành biên tập viên vào một ngày khác. Thể loại ảnh báo chí không mang tính sắp đặt. Bạn sẽ giống một con ruồi đậu trên tường quan sát sự việc hơn là trở thành một phần của quá trình trong việc tiếp xúc, chỉ đạo chủ thể phải làm gì. Bạn có thể sử dụng một cái đèn flash nhỏ ở đây hoặc ở kia, nhưng bạn không thể sử dụng softboxes trong công việc này.Những phân công công việc của bạn có thể dao động từ ảnh thể thao cho đến ảnh chân dung mang tính đặc trưng (những tấm ảnh như những lát cắt ra từ cuộc sống hằng ngày – ví dụ : những đứa trẻ đang chơi đùa trên một vòi nước cứu hoả trong một ngày hè nóng nực) để phục vụ cho một câu chuyện dài kỳ về một vấn đề trong cộng đồng hoặc một chủ đề đặc biệt. Bạn ở đó với vai trò như một người kể chuyện hoặc một quan sát viên, cố gắng duy trì một quan điểm không thiên vị.Nhiếp ảnh tài liệu (Documentary photography) là họ hàng gần gũi với ảnh phóng sự (Journalism), nhưng đôi khi có nhiều chỗ hơn một chút cho việc thể hiện sự sáng tạo cũng như công tác chỉ đạo. Một số người có thể trói tôi vào cột cờ vì đã nói như vậy, nhưng với nhiếp ảnh tài liệu, bạn có thể điều khiển nguồn sáng một chút, chỉ đạo nhân vật trong những tấm ảnh chân dung. Nhiếp ảnh tài liệu có thể được chụp bằng khổ lớn và trở thành những bản in selenium-toned. Và hãy luôn nhớ rằng mục đích cuối cùng là để kể một câu chuyện chứ không phải là bán một thứ gì đó.

Đây là Killer Mike, anh ấy là một huyền thoại Hip-hop và vừa mới mở một cửa hiệu cắt tóc gần đây. Tôi đã chụp ảnh Mike cho tạp chí Design Bureau. Đây là một yêu cầu công việc biên tập (editorial) thông thường dành cho tôi: “Hãy đi đến nơi này, vào ngày này và chụp ảnh người này !”( Phase One IQ140 / 80mm / f2.8 @ 1/250th @ ISO 50 / Einstein strobe / 22″ Alien Bee beauty dish và 1 tản sáng trắng đặt phía trước Alien Bee )EDITORIAL PHOTOGRAPHER : Thông thương, với công việc biên tập, bạn chụp ảnh cho các tạp chí và chịu trách nhiệm về những mảng nổi bật cho tờ báo. Hãy nhớ rằng một phóng viên báo chí (photojournalist) không phải là một Editorial photographer và ngược lại. Khi là một Editorial photographer, bạn thường phải chụp những tấm ảnh chân dung; tuy nhiên, nó cũng có thể bao gồm những mảng nhiếp ảnh khác : du lịch, các món ăn, kiến trúc và còn nhiều thứ khác. Nếu tạp chí Condé Nast muốn sản xuất một câu chuyện về Bill Jones – CEO của một công ty Internet mới, bạn có thể được phân công để chụp ảnh ngài Jones cho tạp chí và người biên tập có thể cũng yêu cầu vài tấm ảnh về văn phòng của ông Jones. Hay như khi tạp chí Wired muốn viết một câu chuyện về văn hoá công ty của Google và thuê bạn chụp ảnh nhân viên, không gian làm việc và chi tiết về cái gọi là văn hoá của công ty đó. Khi đó bạn cần có một chút kỹ năng của ảnh phóng sự (photojournalism), một chút của nhiếp ảnh tài liệu (documentary) và editorial.Phong cách của editorial photographer nằm giữa ảnh phóng sự và ảnh tài liệu (về khoảnh khắc và tính chân thật của hình ảnh) cùng với một chút của ảnh thương mại thêm vào (ánh sáng và sự chỉ đạo). Editorial có thể trở nên bóng loáng như trong ảnh quảng cáo với nhiều ánh sáng hơn, đội ngũ đông đảo hơn và xử lý hậu kỳ kỹ càng hơn, hoặc nó cũng có thể được rút gọn với một nhiếp ảnh gia, một đối tượng, một nguồn sáng và không cần xử lý hậu kỳ. Thông thường, những việc được phân công cho người biên tập để hoàn thành thì cần phải có nhiếp ảnh gia, có thể là thêm một trợ lý cho nhiếp ảnh gia và đối tượng viết bài. Như vậy, hàng ngày bạn phải đối phó với mọi người từ những phân công đó thay vì thuê một ai đó tài năng để trở thành người mẫu cho mình thoả sức sáng tạo.Lý do mà bạn thường gặp tất cả bọn họ đi cùng nhau hoặc giao thiệp với nhau nhiều là bởi vì phong cách của ảnh quảng cáo, ảnh thương mại, editorial và ảnh tài liệu có thể được trộn lẫn với nhau dựa vào nhu cầu của khách hàng. Bạn có thể tìm thấy trong rất nhiều chân dung quảng cáo mang một chút hơi thở phong cách của editorial photographer. Bạn cũng có thể tìm thấy những tấm ảnh chân dung đỉnh cao như ảnh quảng cáo được sản xuất theo sự phân công của tạp chí, hay tìm ra được những đặc điểm gần gũi của nhiếp ảnh tài liệu trong những cuốn tạp chí và công việc quảng cáo.Một nhiếp ảnh gia quảng cáo có thể được yêu cầu chụp ảnh một cơ sở sản xuất mới bằng một phong cách theo dạng tư liệu, tài liệu (documentary) với chủ đề “Một ngày trong cuộc sống” hay gì đó đại loại vậy. Nguồn sáng, những trợ lý … tất cả đều ở xung quanh để đảm bảo cho “tính chân thật” có kiểm soát của khoảnh khắc, hoặc nhiếp ảnh gia có thể thực sự chụp những khoảnh khắc chân thật không sắp đặt nếu muốn. Tuy nhiên, hãy luôn nhớ rằng trong thế giới của nhiếp ảnh quảng cáo, bạn có thể chụp một tấm ảnh trông giống ảnh phóng sự, nhưng chắc chắn rằng nó đã được chiếu sáng và chỉ đạo bằng mọi cách có thể !Những chuyên ngành như nhiếp ảnh thời trang (fashion photography) hay nhiếp ảnh âm nhạc (music photography) có thể thu hẹp khoảng cách giữa các thể loại nhiếp ảnh với nhau. Ví dụ một nhiếp ảnh gia thời trang có thể đồng thời chụp ảnh cho một bài phỏng vấn cho báo và một chiến dịch quảng cáo trong cùng một tuần. Một nhiếp ảnh gia âm nhạc có thể chụp ảnh với phong cách của editorial photographer hoặc nhiếp ảnh thương mại trong những sản phẩm của anh ta. Phóng viên ảnh thì có thể chụp ảnh chân dung trong một lần phân việc, sau đó chụp ảnh về thức ăn trong tuần tiếp theo và theo đuổi đội bóng địa phương trong giải vô dịch ở tuần kế tiếp.Các nhiếp ảnh gia thường gắn những danh hiệu cho bản thân mình như trên để có thể giao tiếp với mọi người về những gì họ chụp và làm thế nào để họ chụp những tấm ảnh đó. Tôi thì nhìn nhận bản thân mình nghiên về hướng editorial theo như công việc mà tôi thường làm. Tôi có thể hướng về nhiếp ảnh tài liệu một cách dễ dàng hơn là đi theo phong cách hào nhoáng của nhiếp ảnh quảng cáo. Thế nên, để có thể chụp ảnh cho các đơn đặt hàng ảnh quảng cáo, tôi phải tìm những khách hàng thích sự pha trộn giữa editorial/documentary – phong cách nhiếp ảnh của tôi.( Được lược dịch từ Q&A Photography – Zack Arias, bản gốc Tiếng Anh và hình ảnh trong bài thuộc sở hữu của Zack Arias )

No Comments

Post A Comment